ABOUT THE THREE BLOOMS OF NARCISSUS ba nu. thuy? tie^n...


In her private world -- the world of a self-taught artist, the three blooms of narcissus reminded her of three Vietnamese school girls before 1975, sweet and innocent. All in pastel colors, like that touch of nostalgia...Trong thế giới riêng tư của cô — thế giới tự học, có ba đóa tiểu thủy tiên (narcissus). Đây là loài hoa tôi rất ưa thích vì cái mộc mạc dịu dàng và nhỏ bé của nó. Ba bông thủy tiên này...Những bông hoa thanh tao bé nhỏ này làm cô nhớ đến hình ảnh ba nữ sinh Việt Nam quấn quýt bên nhau trước 1975. Màu trắng tinh khiết ẩn chút xanh xanh mơ màng hắt lên từ lá, nhụy hoa màu vàng anh tươi mà nhã, xen giữa những cọng lá dài và xanh — có cọng vươn thẳng đầy nhựa sống, có cọng ẻo lả nghich ngợm. Tất cả là màu sắc mềm của phấn tiên...

Showing posts with label POETIC PROSE Thi van. Show all posts
Showing posts with label POETIC PROSE Thi van. Show all posts

Friday, February 15, 2013

ONE THOUSAND WAYS TO EXPRESS YOUR LOVE -- MỘT NGÀN LẺ MỘT CÁCH YÊU EM

DƯƠNG NHƯ NGUYỆN - đăng lúc 10:25:48 PM, Apr 10, 2007
SOURCE OF FIRST PUBLICATION:  vietbang.com
Bài thơ xuôi cho người yêu 
chưa hề gặp mặt 
một ngàn lẻ một cách yêu em

Em chưa hề gặp anh,
mà đã biết yêu anh
từ những ngày quê hương ấy,

Và bây giờ,
Chỉ xin anh thốt vội lên
Một ngàn lẻ một cách yêu em
 ***
I.
Em đã nghe nói về anh, người chưa hề gặp mặt,
Người của định mệnh, của nhân duyên bắt mạch từ cội nguồn trăn trở thời xa xưa

Em nghe nói về anh từ tuổi thơ không còn êm ái,
như đứa bé gái tâm thức còn non dại, vẫn thích đọc báo về thời cuộc điêu linh,
Ðọc bằng đôi mắt mở lớn thơ ngây chưa vướng bui trần, đã hăm hở muốn dấn thân vào đại cuộc,
Ðọc bằng trí tuệ phôi thai như ngọn lúa chưa ươm mầm ngoài đống ruộng bao la
Ðọc bằng tâm linh náo nức như tơ đàn mới tinh, chưa một lần lên giây hay so phím, đã vang rền trong nhạc viện của linh hồn
Dđứa bé gái nhắm mắt ngủ mơ, giấc trưa hè gay gắt
Trong con hẽm nào đó của Sài Gòn bụi bặm khi gót chân
bộ đội chưa tô son trét phấn mặt hồ
Ngoài song,
Có tiếng ca vọng cổ Út Bạch Lan, thảm sầu nỗi niềm tố nữ
Tiếng trẻ con khóc
Tiếng người lớn tranh đua
Nhịp chân rầm rập của đám lái buôn giết heo, vác thịt mới ra lò ở Ngã Ba Ông Tạ.
Tiếng người xướng ngôn đài phát thanh tường thuật tin phóng viên nói về chiến trường, người Mỹ vẫn còn chờ đếm xác da vàng,
Và đâu đó tin Quốc Hội Lập Hiến vừa mới họp khóa đầu tiên -- chuyện dân chủ tự do cho Ðệ Nhị Cộng Hòa – 
đâu là dân trí?
đâu là lá phiếu?
đâu là thông điệp cho ngày mai?
Trong cuộc tương tàn Quốc Cộng

Thursday, February 14, 2013

POETIC PROSE FOR THE MAN OF DESTINY -- BÀI THƠ XUÔI CỦA NGƯỜI ĐỊNH MỆNH

DƯƠNG NHƯ NGUYỆN - đăng lúc 03:09:36 AM, Jul 27, 2009
SOURCE OF FIRST PUBLICATION: vietbang.com
“It’s only words
And words are all I have
To take your heart away…”
(my memory of an American song)

JE T’AIME A L’ÉGAL DE LA VÔUTE CÉLESTE
Tình của tôi yêu em như vòm trời
Ở đó ánh mắt bồ câu của em là tinh tú

Tình của tôi yêu em như giải thiên hà
Ở đó nét cọ son của em là cầu vồng cho tôi đi tới

Tôi không có kim cương sáng bằng ánh mắt của em
Tôi không có lam ngọc xanh bằng nét vẽ của em
Làm sính lễ hỏi em người hôn phối
Cho một ngày em mặc áo trắng bằng ren
Trên chuyến xe ngựa trắng, trở về tòa lâu đài của tuổi nhỏ

Hoặc một ngày em mặc áo gấm đỏ? khăn vành xanh
Trở về quê trên chiếc thuyền mộc mạc của kinh rạch miền Nam
con ngựa ô nhún nhẩy, “em theo chàng về dinh…”

Phải chăng tất cả là ảo vọng?
Trên đỉnh cuộc đời đã lắm phù du…


Cho nên tôi phải lấy ngôn từ làm căn bản yêu em
Để ánh mắt em bừng sáng trên vòm trời định mệnh

Cho nên tôi sẽ đi tới tình yêu trên chiếc cầu vồng em vẽ
Tôi yêu em với ngôn từ
Em vẽ tình tôi bằng cọ son
JE T’AIME A L’ÉGAL DE LA VÔUTE CÉLESTE

DƯƠNG NHƯ NGUYỆN
copyright JULY 2009

Monday, February 11, 2013

I SIMPLY WANT TO LOVE YOU EM CHỈ MUỐN YÊU ANH

Woman in Love, DNN C2010 
enamel & markers on paper digitally inverted
BILINGUAL POETIC PROSE Thi van song ngu~: 
DƯƠNG NHƯ NGUYỆN COPYRIGHT 1988, 2013
SOURCE OF ORIGINAL PUBLICATION:  vietbang.com

NOTE FROM THE AUTHOR:  The following typifies my  bilingual creative writing in the form of poetic prose.  Creation was done twice, each in the original language. There was no translation involved: the writer did not translate her own work.   This piece was made before I turned 30.
During her 20s, the cross-cultural young woman combines hope with naivete: if immigration and cultural assimilation is rebirth, then there is belated adolescence and coming of age. Romanticism is the capturing of that paradoxical state of mind.   

Click READ MORE for the Vietnamese text.
***
I SIMPLY WANT TO LOVE YOU

I wake up this morning and my soul is full with the freshness of spring and the coolness of early fall, knowing that you are out there, perhaps waiting for me to come to you across the continent...

The early morning sun embraces my bed room with radiant brightness and warmth, and my heart is almost ruptured, with a sense of discovery. Oh! it is you that have beamed this source of happiness into me, so wonderfully, so suddenly as if life were reborn to transform my entire being into a higher form of existence.

If I could right at this moment borrow a pair of angel's wings, I would fly against time, into space, to pay you an unexpected visit!!! Surreptitiously I would press my lips against your sleepy eyes and awaken you from your best of dream. To make up for the interruption I would bring with me the freshest of honey, the coolest of strawberries, the richest of cream, and the loveliest of rosebuds to begin your day with the best of everything nice, everything sweet. I would open your window for the earliest of sunlight to fill your room with hopes tranquility like a mythical nymph I would sing the best of songs and dance and shower you with the best of melodies on a medieval harp. And very tenderly, I would put my head on your chest to listen you your wonderful hearts beats and count them in rhythm with mine..

Yes, I cannot borrow the angel's wings, and so I merely stand here listening to the morning birds and admiring the morning sun... And in a state of dream I pick up a strand of my hair on my pillow. I place it in my palm, and standing on my toes I reach outside my window, taking a deep breath to capture the serenity of a brand new day. And into the sun I blow away this one strand of my hair wishing it would travel the mileague to reach you at that very special corner of the earth - the place where we first met. And I close my eyes praying that this one strand of my hair would connect your heart to mine, net your soul onto mine, and your feet to mine so both of us would some how stop our mindless journey and cease wandering. If only this one strand of hair would bring me to you in place of the angel's wings... If only this one strand of hair would carry me my whisper to you:
"Don't you know I simply want to love you???"

DNN c1988

Sunday, February 10, 2013

I HAVE SEEN YOU -- EM ÐÃ NHÌN THẤY ANH

POETRY Thơ: 
DƯƠNG NHƯ NGUYỆN - đăng lúc 03:07:44 AM, Jun 13, 2012
ORIGINAL PUBLICATION:  vietbang.com

Tháng bảy mưa ngâu, chức nữ ngưu lang
Anh có nhớ như là em đã nhớ?
DNN 2007
Em đã nhìn thấy anh như rừng thông cao nguyên của ngày niên thiếu
Cho em dựa gót
Khi con dốc đời đã mỏi hai bàn chân khô

Em đã nhìn thấy anh,
Như cây tre trăm tuổi của làng mạc Thần Kinh
như trúc non đón chào văn miếu
Bắc cầu cho em đi trên những dòng thơ huyền sử người nằm xuống
cho thế giới chuyển mình

như lạch suối miền biên giới ửng sương mù
Cho em đứng bên, một sớm mai tĩnh mịch
Lệ nhỏ xuống dòng nước mát
Một buổi soi mình
Em chất vấn dung nhan đã bắt đầu tàn tạ,

Như núi đồi trùng điệp Sapa
Mùa đông ấm khói lam chiều
Cho em nương náu,
tìm hơi ấm thôn bản thượng người trung nguyên

Và em cũng đã nhìn thấy anh
Qua ấn tượng Picasso méo mó và lệch lạc
Trên bức tường loang lổ xanh vàng của Tây Phương mục rữa
Của phố hè phản bội đầy tội lỗi Parisien

Qua cơn thịnh nộ gió mùa, nước dâng miền nhiệt đới
Da em vỡ từng mạch máu
Như anh đã bẻ gẫy hồn em
thành mảnh vụn chia lìa
rồi dẫm nát dưới gót chân người giả đò câm điếc

nỗi buồn như cuộc chiến tương tàn
đã cột chặt chúng ta vào quá khứ, cho đau khổ trở thành thiên thu

Nhưng cuối cùng
Thì em cũng đã quay về
nhìn thấy anh
Lần này và lần sau nữa
Trên yên bình cát trắng Nha Trang
Giữa sóng hiền Đại Lãnh

Tìm về anh với mảnh đời côi cút
Của người con gái mang số kiếp da vàng
Tìm anh như tìm cha mẹ trong sách thơm hồn luân lý giáo khoa thư
Tìm anh lạc lõng giữa đời như cánh chim hoang bay tìm tông tổ

Em đã nhìn thấy anh
Mừng rỡ như trẻ lên năm chạy chơi bờ ruộng
Tìm ra đồng bằng Cửu Long thẳng cánh cò bay,
Gió phì nhiêu qua cù lao xưa vun đắp hiền hòa
nuôi sống cội nguồn người viễn xứ

Ôi quê hương đó
Là tình yêu trăm năm ràng buộc chúng ta để cùng đi tới

Ôi tình yêu đó
Là quê hương réo gọi chờ đợi chúng ta đoạn cuối cuộc đời

Rồi đây
Khi đau khổ đã nguôi
Cơn lốc đã tan
Chiến tranh đã dứt
Yêu em, yêu em và yêu em
Trên bước đường thiên lý ngược xuôi
Một lần này
và muôn vạn lần sau nữa
Yêu em, yêu em, rồi lại yêu em,
trong thái cực vô tận của vũ trụ

Yêu em đi
Phải không anh?
Hỡi dòng Cửu Long đắp bồi rộng lượng của em…

Em đã nhìn thấy anh giữa mưa ngâu tháng bảy?
Em chờ anh…từ vực thẳm điêu tàn
Tháng bảy mưa ngâu, Chức Nữ Ngưu Lang
Anh có nhớ, như là em đã nhớ?

Cuối tháng bảy 
DƯƠNG NHƯ NGUYỆN copyright 2007

Sunday, January 27, 2013

I WANT TO SEE MY LOTUSES IN THE CANALS OF VENICE -- TÔI MUỐN THẤY HOA SEN NỞ TRÊN KINH ĐÀO VENICE

Thơ Xuôi và Tranh Thơ — L’Art Brut
về một đầm sen đã bỏ mất ở Hà Nội

DƯƠNG NHƯ NGUYỆN copyright 2011

Tặng người bạn đã nhắn gọi tôi từ một chuyến tàu vô định

 
***
Từ dạo ấy,
bỏ đầm sen xứ Huế
và bây giờ,
hồn lãng đãng nằm mơ...
Sen Su'ng Ho^` Ta^y enamel & markers on paper
DNN C2009

I.
TÔI
Tôi là người đàn bà sau trên nửa đời người, muốn thấy hoa sen nở trên kinh đào Venice
Tôi muốn chèo thuyền giữa rừng sen xa vắng ấy, để cùng anh xây lại giấc mơ ở tuổi vừa thất thập cổ lai hy
Để cho em được ngủ yên một lần giữa đời xanh non nằm mộng thấy tiếng ai gọi linh hồn vừa khép

II.
CHO ANH
Hãy mở hồn đi anh
Không khoảng cách, không thời gian
Không còn vết nứt, vế chém, vết hận của hoài nghi và oán giận
Anh hãy vui đi, từ bữa cơm đạm bạc
từ câu chúc thanh nhàn
từ những buổi tối lười biếng, đắp chăn cũ mùa Đông,
dán mắt vào màn ảnh truyền hình, trò giải trí cuối cùng cho những con người rỗng túi
Hãy vui đi, anh yêu, dù trong ví chúng ta không còn Euro, Đô-la, ngay cả vé đi xe điện ngầm thành phố cũng vừa hết hạn
Vẫn cứ tung tăng đi anh,
Trên những ngõ hẻm của Paris, Budapest, và Prague
Anh sẽ đi theo tấu khúc của Mahler
Anh mở lòng đi anh,
không còn dấu diếm, không còn cửa đóng, không còn bóng đêm
tất cả là ánh sáng vì khí trời trong vắt
vì anh đã phóng tâm hồn qua quỹ đạo,
đã mở tung trái tim đón chào không gian vô tận
Đôi ta như hai vừng tinh tú,
sao hôm đã thành sao mai,
tan thành sương buổi sáng, trắng và trong như thơ Hàn Mạc Tử mơ về một Vĩ Dạ mênh mang:
“...Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”
“...Dọc bờ sông trắng, nắng chang chang...
Ở đây, trong khoảnh khắc gọi là tình yêu tuyệt mỹ, giữa tôi và anh không còn màu đen của thất vọng
Tuổi đời cũng sẽ trắng tinh như chân tóc, chuyển hướng thành phút giây mình bất tử
Hít hương sen đi anh, cho thuyền lái buôn của phưong Tây trở thành thôn xóm quê nhà

III.
VÀ CHO EM
Đóng linh hồn lại đi em, một phút thôi,
để tâm tư yên nghỉ
Linh hồn khép khẽ, khép khẽ
Thay lời chị ru em, thay mẹ, thay bà
thay bụt, thay chúa, thay trời,
mà che chở cho em
Không,
Làm sao em chết được,
Dầu cho mặt trời có chết hẳn trong em,
Dầu ngoài vũ trụ kia, có ngàn sao vừa rụng xuống,
Linh hồn khẽ, chỉ vừa khép khẽ
một phút thôi
cho em yên lòng
dầu thế giới bao nghiệt ngã với em
(Như đã nghiệt ngã với những con người hiếu, trung, và tài sắc vẹn toàn)
Em có biết rằng,
trong đau đớn tận cùng,
của vũ trụ mênh mang này,
rất ít người được nghe thấy tiếng dỗ dành
linh hồn khẽ, chỉ vừa khép khẽ
Linh hồn khẽ, khép khẽ
nhắm mắt đi em, rồi mở vội mắt ra
Khi ánh sáng rọi vào tim em những niềm tin mới cho em quên đi nhọc nhằn của quá khứ
Hít hương sen đi em,
vào buồng phổi mệt nhoài,
Em hãy thiếp đi
để khi thức dậy,
em sẽ vòng hai tay, ôm tấm thân ốm gầy,
nương dần theo gót hài quân tử,
trên ngõ trúc thân yêu
mà can đảm tiến về định mệnh của mình,
với nụ cười thục nữ khi nàng hong tóc thề đen nhánh mà chào đón tương lai
 Freshly Cut enamel on paper 
DNN C2010

IV.
CHO CHÚNG TA


Tôi là người đàn bà muốn thấy sen nở rộ trên kinh đào Venice
(Ở Hà Nội đầm sen giữa phố chiều đã được thay thế bằng khách sạn Daiwoo
Ở Huế đẹp và thơ, hạt sen thơm với trái nhãn lồng, tất cả đã được đóng hộp mang lên tàu, chở về Trung Quốc, cảnh trạng nguyên đi triều cống, chẳng còn chi để gởi lại cho mình như cốm non trong lá nõn nà, dâng về vương phi, gọi là chờ mong “ngài ngự”)
Ôi vàng son của một thời đã chìm thành trầm tích của tâm hồn


Vì thế,
một mình,
tôi sẽ đội nón lá
chèo chiếc thuyền nan,
cho anh,
cho em,
tôi sẽ vạch lối giữa rừng sen trên kinh đào Venice

Trong rừng sen của tư duy bát ngát này,
Ở tận trời Âu lấp lánh nước và trăng sao của những người lái buôn Tây Phương thời trung đại,
khi chiếc thuyền tôi dừng bến,
Venice trở thành Sông Hương
với tiếng chuông Thiên Mụ
và quá khứ chuyển hướng thành tương lai

Trong rừng sen của tư duy bát ngát này,
thi anh va` to^i
chị và em
vài con người hiếm hoi, đến với nhau vì định mệnh và niềm tin,
chúng ta cùng thấm hương sen trong buồng phổi đã miệt mài
cùng uống cạn màu sen xanh hồng vào đồng tử, sau khi mắt huyền đã rưng rưng giọt nước vì quá nhiều oan trái


Khi thuyền tôi dừng bến,
thì chúng mình
tất cả chúng mình
sẽ tìm thấy nhau


Dương Như Nguyện
Copyright Dec. 3, 2011