ABOUT THE THREE BLOOMS OF NARCISSUS ba nu. thuy? tie^n...


In her private world -- the world of a self-taught artist, the three blooms of narcissus reminded her of three Vietnamese school girls before 1975, sweet and innocent. All in pastel colors, like that touch of nostalgia...Trong thế giới riêng tư của cô — thế giới tự học, có ba đóa tiểu thủy tiên (narcissus). Đây là loài hoa tôi rất ưa thích vì cái mộc mạc dịu dàng và nhỏ bé của nó. Ba bông thủy tiên này...Những bông hoa thanh tao bé nhỏ này làm cô nhớ đến hình ảnh ba nữ sinh Việt Nam quấn quýt bên nhau trước 1975. Màu trắng tinh khiết ẩn chút xanh xanh mơ màng hắt lên từ lá, nhụy hoa màu vàng anh tươi mà nhã, xen giữa những cọng lá dài và xanh — có cọng vươn thẳng đầy nhựa sống, có cọng ẻo lả nghich ngợm. Tất cả là màu sắc mềm của phấn tiên...

Showing posts with label BOOK REVIEWS Điểm sách. Show all posts
Showing posts with label BOOK REVIEWS Điểm sách. Show all posts

Tuesday, February 12, 2013

2005 REVIEW OF "DAUGHTERS OF THE RIVER HUONG" BY NGUYEN KHOA THAI ANH, TALAWAS

Nguyễn Khoa Thái Anh
Ðọc sách Những người con gái của sông Hương
 bia sach
Những người con gái của sông Hương: Một cung phi Việt Nam và hậu duệ của bà(Daughters of the River Huong: A Vietnamese royal concubine and her descendants) của Dương Như Nguyện (Uyen Nicole Duong), ISBN 1-928928-16-I, do RavensYard Publishing, Ltd. xuất bản; 271 trang, giá $17.95 (bìa mềm) 

Vài nét về tác giả 

Dương Như Nguyện sinh ở Hội An, lớn lên ở Huế và Sài Gòn, rời Việt Nam năm 1975. Cha bà là giáo sư ngôn ngữ học, mẹ dạy văn chương ở trường nữ trung học Đồng Khánh, Huế. Tuy Những người con gái của sông Hương là quyển tiểu thuyết đầu tiên của Dương Như Nguyện được xuất bản ở Hoa Kỳ (tháng 8, 2005), đây không phải là tác phẩm đầu tay của bà. Tháng Ba năm 1975, một tháng trước khi Sài Gòn thất thủ, vào năm 16 tuổi, bà đã đoạt giải danh dự Văn chương Phụ nữ Toàn quốc, nhân dịp lễ Hai Bà Trưng. Bà cũng đoạt hai giải văn chương khác ở Hoa Kỳ: truyện “Người con gái tập hát” (“The Young Woman who Practiced Singing”, tiền thân của tiểu thuyết Những người con gái của sông Hương) đoạt giải Stewart Miller của Luật sư Đoàn Hoa Thịnh Đốnđồng thời đoạt giải truyện ngắn hay nhất do Luật sư Đoàn Houston trao cùng năm 1998; Truyện ngắn "Hồn ma tỉnh Hà Tây" (“The Ghost of Ha Tay”) được đề cử nhận giải Columbine ở Liên hoan Phim Moondance năm 2001. Hai tập truyệnChín chữ của nàng và Mùi hương quế được Văn Nghệ và Văn Mới xuất bản ở Mỹ. Bà cũng là thẩm phán Việt Nam đầu tiên ở Hoa Kỳ (Houston), được Hội đồng Luật gia Mỹ ABA/American Bar Association vinh danh. Sau 18 năm hành nghề luật sư ở Nữu Ước, Hoa Thịnh Đốn, Texas, Âu và Á châu trong địa hạt luật quốc tế, hiện bà làm giáo sư luật ở Ðại học Denver. Dương Như Nguyện cũng đã từng thi tuyển vào nhạc kịch Miss Saigon, và theo đuổi ngành diễn xuất tại American Academy of Dramatic Arts ở Pasadena và Nữu Ước.

Tác phẩm 

Những người con gái của sông Hương viết về thân phận những người phụ nữ trong một gia tộc mà có lẽ nỗi truân chuyên của họ sẽ được nhiều phụ nữ Việt Nam cảm thông và chia sẻ. Xuyên suốt truyện là thiên tình sử không có hồi kết của một đôi trai gái thuộc hai thế hệ khác nhau, mang hai dòng máu, hai quốc tịch khác nhau, trong một giai đoạn lịch sử Việt Nam đầy máu lửa và điêu tàn. Đây cũng là một câu chuyện tình thi vị, nối liền ba lục địa (từ Manhattan, trở về cố đô Huế, qua Paris, đến Sài Gòn rồi lại sang Texas...), nối kết ba dòng sông (Hương giang, sông Seine và dòng Hudson của Nữu Ước). Nó là tiếng khóc đời nay cho một cuộc tình mãnh liệt không biên giới, bất chấp mối thù truyền kiếp của cha ông, và cũng là một niềm hy vọng tha thiết cho quê hương. Mị Uyên (Simone), nữ nhân vật chính trong truyện, luôn có ý thức muốn vươn lên, vượt qua cái định mệnh, cái nghiệp chướng oái oăm, oan khiên của người phụ nữ nói riêng và của thân phận con người nói chung.

Giai đoạn lịch sử trong truyện kéo dài ngót một trăm năm, trong đó việc đồng hóa dân tộc Chàm được thể hiện qua nhân vật Huyền Phi, thứ phi của hoàng đế Thuận Thành (một sáng tạo kết hợp giữa vua Thành Thái và vua Duy Tân), một thiếu nữ Chàm xuất thân từ nghề lái đò trên dòng Hương giang, được tiến cung làm hoàng hậu. Dòng tộc mẫu hệ dân Chàm của Huyền Phi kết hợp với dòng dõi hoàng gia Nguyễn đã tạo ra bốn đời các nhi nữ phi thường (Huyền Phi, cô lái đò; Quế Hương, tức Ngoại Quế thâm trầm và đau khổ; bà dì Sâm Hương, một nữ anh hùng của Việt Minh; Mi Sương, người con gái thích làm vườn; Mị Uyên, người xử nữ tập hát). Không gian của truyện bao gồm cả vùng sông nước trữ tình, với những giọng hò Nam ai-Nam bình ai oán sầu thương, với hình ảnh của một cô lái đò tượng trưng cho ánh trăng Dương Thiệu Tước: “tìm trăng, trăng khuất đã lâu” sau dãy lâu đài của vua chúa trong “Đêm tàn bến Ngự”.

2005 REVIEW OF "DAUGHTERS OF THE RIVER HUONG" BY JAMES BORTON OF ASIA REVIEW

JULY 28, 2005


COMMENTS


panasianbiz

I stumbled across your blog while I was doing some online research. I always appreciate recommendations such as these. I will definitely be adding some new items to my "to read" list. Thanks so much!
The comments to this entry are closed.

Sunday, February 10, 2013

READING "DAUGHTERS OF THE RIVER HUONG," A REVIEW BY ĐOÀN NHÃ VĂN -- ĐOÀN NHÃ VĂN đọc "Con Gái của Sông Hương" của Dương Như Nguyện

 Posted : Sunday, September 03, 2006 4:57:12 PM(UTC)
SOURCE OF FIRST PUBLICATION:  phunuviet.org; Gio O
Mỗi nhà văn có những nỗi ám ảnh riêng. Và mỗi một cuốn tiểu thuyết được viết ra, thường bắt đầu bằng một trong những ám ảnh đó. Có thể là một vùng không gian, hay một khoảnh khắc thời gian. Cũng có thể là ám ảnh về một hay vài nhân vật trong cuộc sống mà họ không thể nào quên nổi. Nỗi ám ảnh càng lớn, càng thôi thúc nhà văn đẩy những con chữ của mình ra những trang giấy trắng để hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật. Với Dương Như Nguyện, theo tôi nghĩ, tiểu thuyết Con Gái Của Sông Hương (CGCSH), cũng khởi đi bằng nỗi ám ảnh từ một con sông băng mình qua miền Trung nước Việt. Sau đó, những nhân vật chính lần lượt xuất hiện, và khi xuất hiện, họ đã trở thành tâm điểm của nhà văn, để tạo nên một CGCSH lôi cuốn.

Con Gái Của Sông Hương là một tổng hợp năm phần hồi ký, dàn trải phận người qua 4 thế hệ, không theo trục quay của thời gian, mà bắt đầu từ Nữu Ước vào năm 1985, ngược về Huế những năm đầu 1910, sau đó túa tản ra khắp nơi, rồi kết thúc tại Sài Gòn, 1994. Tác phẩm xoáy sâu vào những người phụ nữ, những người mà cuộc đời thường được gắn chặt hay khởi đi từ dòng Hương giang.

THE INTERNET REVIEW OF BOOKS: A SUMMARY OF "DAUGHTERS OF THE RIVER HUONG" -- RETURNING TO HER ROOTS

An Intelligent Guide for Intelligent People: reviewing recent books in the fields of science, social science, history, art, music, current affairs, and fiction with attitude and passion.
MONDAY, OCTOBER 17, 2011
RETURN TO HER ROOTS



Fiction 
DAUGHTERS OF THE RIVER HUONG:
Stories of a Vietnamese Concubine and Her Descendants
By Uyen Nicole Duong
269 pp. Amazon Encore
 
Reviewed by Kathy Highcove
 

This book begins-and ends-in 1994 with the story of Simone Mi Uyen Sanders, a Vietnamese-American naturalized citizen. America has been good to Simone. She's a wealthy lawyer with a prestigious firm and resides in a big New Jersey house with her American husband and her immigrant mother. But something vital is missing from her life. Suddenly she must return to her roots and search for the missing piece. She tries to explain her malaise to her puzzled husband:
I bear in me the collective subconscious of an extinct culture, with all its tragedy, which could trace back thousands of years, and that's why I am never truly happy, although I have all the reasons in the world to be happy...
Simone is one of the Vietnamese who took the last flight from Saigon on a chaotic April afternoon in 1975. Young Simone, certain she'll reap North Vietnamese retribution because of her family's royal ancestry, efficiently seduces Christopher, an American news correspondent, in his office. And voilà! Simone evacuates with other Vietnamese dependents on a US military helicopter. Once safe in America, she dutifully marries Christopher and begins her life in exile.
Survival in exile is a family tradition. Simone's matriarchal ancestors-great-grandmother, grandmother, great aunt and mother-also used their beauty and street smarts to survive in times of political turmoil. And each of these women suffered in exile when separated from their Champa homeland. This novel effectively relates a four-part familial history.
The author, Uyen Nicole Duong, deftly moves her story from a 1994 New Jersey suburb back in time to an 1885 Vietnamese river community (the extinct Champa Kingdom). Several chapters focus on Simone's ancestor: an orphan paddle girl named Huyen Phi. Her water taxi roams the Perfume River of Hue, transporting her paying passengers. Huyen is a darkly beautiful Cham woman, who thrives like a tropical bloom in her rain forest environment. She sings the songs and stories of her people as she paddles along and becomes a favorite oarswoman with locals and regular travelers.

REVIEW OF UYEN NICOLE DUONG'S NOVELS BY PROFESSOR TRUONG BUU LAM

BOOK REVIEWS Điểm sách: 
Daughters of the River Huong
Author: Uyen Nicole Duong
Publisher: Amazon Encore
ISBN: 9781935597315

This is a good book. Although it is not a suspense novel, it is, nevertheless, difficult to put it down once you start to get into it. The author writes well, cleverly structures her narration, intelligently calibrates her discourse, devotes most of her pages to tell the readers about herself, the fourth generation in a family saga which began toward the end of the 19th century, on the Huong or Perfume river of the royal city of Hue, Vietnam.

The plot parallels the history of that country and the events span three continents of Asia, Europe, America. The author knows exactly what she writes about, describes with authority and authenticity where her characters have gone to and what they have lived through. Does it matter whether this book IS or NOT an autobiography, when the narration flows unimpeded, the details abundant, the circumstances sound, the time fitting. There is no blemish of any kind or dimension. Only one venial mistake: why is the king of Annam’s title His Royal Highness and not His Royal Majesty?

The great grand mother who inaugurated the family epic ferried people across the Perfume River for a living. She was fifteen when she was literally abducted by no other than the king of Annam, who did not rule over his kingdom for the French colonialists had made it into a protectorate.

The royal concubine with her twin daughters and a son moved out of the Royal City after the French had exiled her husband-king. This second generation witnessed the Vietnamese anti-French and revolutionary struggle. Two members of that generation joined the resistance. The son disappeared without a trace and this is how the twins’ daughter described her aunt who came home:

I rushed to the courtyard and found her, the shadow of a woman...The shadow turned around and I had to jerk back. I found not the young, vivacious woman in black pajama…but a stooping, limping old woman with dead eyes and a scarred face. Parts of her brows were missing. …I approached her and grabbed her hands. The wrists, too, were full of scars. One little finger was missing...I felt her face. No longer that amber-sugar brown skin. The scar tissue rubbed against my fingers. She smiled. The mouth was crooked…part of her upper lip was missing…Limping on her foot, the old woman ripped off her blouse. ..I saw scar tissue on her breast. The nipples were missing…They have butchered my beautiful sister. They destroyed her mind. (page 140-142)

The fourth generation was no longer fully a daughter of the river Huong. She did grow up in the “French villa on the Nam Giao slope” of Hue, but soon moved to Saigon, Paris where at the age of 15, she lost her innocence with her French guardian, an old friend of her family. Back in Saigon, events caught up with her: five days before the end of the Vietnam war, she entered the Continental Hotel and gave herself to an American reporter in exchange for seats for members of her family, except her grand mother, on the plane carrying them to America.

I do not think I am doing justice to this book in this short summary. The story is much more captivating; the narration uses an overall better polished language and the characters are presented with a great deal more insight and acumen.
Click Here To Purchase Daughters of the River Huong

Postcards from Nam
Author: Uyen Nicole Duong
Publisher: AmazonEncore.
ISBN: 9781612180182

Usually, I always try to familiarize myself with a new book by reading all of its paraphernalia: preface, postface, acknowledgments, introduction, etc. This time, I am so glad I did not read the Post Script first. Otherwise it would have turned me off from getting further into this book. That would have been a disaster!
For this book IS good, by whatever name you may give it: long story, short novel or novella. The author writes well and deserved to be complimented on her own merit and NOT because she came to the US at the age of 16, or because she gives voice to any immigrant community, or because she straddles two, three, or any number of different cultures! She authored a work of fiction and her work should be evaluated, assessed, criticized, appraised as a work of art. Period. Please forgive me for digressing.
Postcards from Nam could have been a beautifully reminisced tale of a young, budding, deep friendship –or love if you insist-- between two teenager souls evolving in an environment which emphasized the difference in their social backgrounds…without, however, erecting insuperable barriers between them. The narration flows lightly, gracefully, unhindered; the description so evocative and realistic that one has the impression of being there. One, indeed, does not need many words to declare one’s feelings or to proclaim one’s devotion. Frugal, delicate, subtle, refined, graceful is what is mandated.
Two excerpts:
p. 19:
"When I got to my house, I was too proud to thank Nam. So I just quietly withdrew my hand. Before I closed the door, I saw, again, his almond eyes, staring down at the spot in my gut where fear had once been, yet had subsided because he had held my hand."
p. 31:
"-Why listen, Nam? You are not sophisticated enough to be familiar with this music.
-Oh yes, I am. -Then, tell me. What the name of this piece?...
His face reddened. He could not answer. He did not know the name of the tune. I stopped playing to look into his almond eyes, wide open and tearful. His lips trembled; his nostrils palpitated beneath the red tip of his slender nose. He looked weak and vulnerable. In his adolescent way, he was also beautiful, like a baby nightingale with drooping wings, caught in the tropical rain of the Far East."

I do not care too much for the second part of this work. The plot sounds contrived, strained; the narration unequal, even superficial. I concede that the search for Nam did give the author the opportunity to introduce two extraneous elements to the story. First, a Rashomon-like account revealing the sordid and tawdry dimensions of the Vietnamese community in California. Second, the inhuman circumstances the Vietnamese boat people encountered in their escape to foreign destinations combined with the superhuman courage of certain of them. But these two aspects have already been presented to the public in all of its angles, under every light, by so many people, including eyewitnesses. The introduction of these two elements costs this work its unity and its ethereal quality. Instead of a fairy tale, we have a common tale; still a fascinating one.
Click Here To Purchase Postcards from Nam
Truong Buu Lam
About the Reviewer:  Dr. Lam earned his Doctorate in History from the Université Catholique de Louvain, in Belgium many years ago. He has since taught history of Southeast Asia at several Colleges and Universities in Vietnam and the USA. He has authored a few works on Vietnamese history. He is now retired and the last affiliation was the University of Hawaii.

View all articles by Truong Buu Lam
Spread The Word

INTRODUCING A COMPREHENSIVE LITERARY REVIEW OF VIETNAMESE WRITERS IN EXILE PUBLISHED BY TRUYEN THONG MAGAZINE Van ho.c ly huong va` truy ti`m ca(n ti'nh

LITERARY CRITIQUES Phê bình và phân tích văn chương:
SOURCE:   Ta.p chi' Truye^`n Tho^ng, Canada.  Xin ti`m doc Truye^`n Tho^ng cho toa`n bo^. ba`i vie^'t na`y.




Friday, February 8, 2013

A FEW REMARKS ON "POSTCARDS FROM NAM" -- Vài Cảm Nghĩ…về “Bưu Thiếp của Nam”

LITERARY CRITIQUE Phê bình và phân tích văn chương
Tran Van Tong 
November 1, 2010 Bình Luận

Ve^` mo^.t cuo^'n tie^?u thuye^'t nga('n no'i ve^` Thuye^`n Nha^n Vie^.t Nam:
TRI'CH:  "...[N]hà bác học Pierre-Gilles de Gennes, khi ông đoạt giải thưởng Nobel về Vật Lý, năm 1991:   Khi được hỏi mẫu người anh hùng của thế kỷ thứ 20 của ông là ai? Tướng de Gaulle, Gandhi, hay Mandela v.v, ông đã trả lời không chút do dự: Thuyền Nhân Việt Nam. Ông đã nói đến Thuyền Nhân với cái lễ độ tuyệt vời của một con ngưòi văn minh nhân ái. Không phải lễ độ hình thức của những câu nói rườm rà, cũng không phải lễ độ của trí năng qua những phân tích uyên bác, mà chính là cái lễ độ cao cả nhất: lễ độ của tâm can."
"
Đọc qua “Bưu thiếp của Nam”, tôi không thể không liên tưởng đến Marcel Proust, đại văn hào Pháp của đầu thế kỷ 20. Trong “A la recherche du temps perdu” (Đi tìm thời gian đánh mất), Proust triển khai chủ đề về mối liên hệ tương giao kỳ diệu giữa giác quan, ký ức và những nguồn cảm xúc thầm kín tàng ẩn trong mỗi con người.
Dĩ nhiên, hai tác phẩm không cùng một trọng lượng, không cùng một tầm vóc:  một bên là một trường thiên tiểu thuyết dàn dựng xã hội thượng lưu Tây Phương kiêu sa với tâm lý nhân vật rất tế nhị và sâu sắc; một bên là một tiểu thuyết ngắn, tả những mảnh đời trong xã hội Việt Nam ở buổi giao thời, bị nhào nặn bởi cơn lốc của một giai đoạn lịch sử thảm khốc. Tuy nhiên, cả hai đều là một tượng đài của thời gian được cấu trúc trên một ý thức bén nhạy về sự vĩnh cửu và huyền năng của nghệ thuật.
Những điểm tương đồng và những nét tương phản giữa hai tác phẩm thể hiện rất sinh động tính phổ quát của một số tình cảm cùng động cơ tâm lý của con người và, ở một  mặt khác, tác động đặc thù của các nhân tố lịch sử, xã hội, văn hóa trên quá trình sáng tạo của một tác giả.
Đi Tìm Thời Gian Đánh Mất” đưọc cấu trúc trên giai thoại “chiếc bánh madeleine”, một giai thoại đã trở thành một huyền sử văn chương: vào một buổi chiều đông rét mướt, bị nhuốm lạnh, Proust, nghe lời mẹ, phá lệ, hớp một muỗng nước trà hòa với những mảnh vụn của một chiếc bánh “madeleine” (một loại bánh bông lan), để sưởi ấm người. Khi khứu giác cảm nhận ra hương vị của chiếc bánh mà mình thường thưởng thức thuở ấu thời, thì bất thần ký ức và các nguồn xúc cảm thầm kín chuyển động, đột phá thời gian, dần dần mang trở về thế giới huyền ảo của thời thơ ấu, cái thế giới thượng lưu xa hoa, hào nhoáng đầy đình đám của xã hội Pháp vào cuối thế kỷ 19, với những thiếu nữ rực rỡ như những đóa hoa nở rộ và những mối tình trưởng giả được bao che. Và đó là bước khởi hành đưa Proust đi trên con đường thiên lý, «tìm  thời gian đánh mất,» làm sống lại quá khứ trong một hiện tại riêng tư, được nhà văn cấu tạo lại muôn phần sinh động, phong phú và nồng nàn hơn cái thế giới hiện thực của thời xa xưa…Hành trình đó, sau cùng, đã giúp Proust tìm ra bí quyết – nằm trong huyền năng sáng tạo của nghệ thuật – để khắc phục sức tàn phá của thời gian, vượt ra ngoài vòng tử  sinh của tạo hóa.
Quá khứ trong “Đi Tìm Thời Gian Đánh Mất,” như Proust đã viết ra, “là một linh hồn sinh động, nằm trong nội tâm, luôn tưởng nhớ, ao ước, chờ đợi …” được xúc tác bởi một giác quan đặc biệt nhạy cảm với ngoại cảnh (ở đây khứu giác qua hương vị của chiếc bánh) để trổi dậy hồi sinh.
Quá khứ trong “Bưu Thiếp Của Nam” trú mình trong đáy sâu của tiềm thức, sau những bức tường thành tâm lý kiên cố. Qua thị giác, những tấm bưu thiếp lần lượt luồn qua những phòng tuyến đó, để đánh động ký ức, đưa chúng ta đi từ cái xã hội phồn vinh đầy tiện nghi của thủ đô nước Mỹ, trở về với thời thơ ấu của nhân vật Mimi, ở một ngõ hẻm Sàigòn, trong giai đoạn chiến tranh sắp kết thúc – một giai đoạn lịch sử đen tối và đẫm máu.
Và từ cái thế giới của một cuộc tình trẻ thơ rất đẹp, hiện ra chập chờn hình bóng của những trại cải tạo, những làn sóng người vượt biên thảm khốc, những trại tỵ nạn bần cùng của hậu bán thập niên 70 và 80, trong đó con người phải tận dụng bản năng man rợ trong cảnh khốn cùng nhất để sinh tồn. Trong nghịch cảnh đó, tác giả đã phục hồi cho chúng ta những nguồn cảm xúc thơ ngây, trong trắng, phục sinh lại cuộc sống và tình người, đồng thời phác họa ra chân dung cái đẹp ở trần thế.

Tuesday, January 29, 2013

FATALISM AND TRADITIONS IN "DAUGHTERS OF THE RIVER HUONG" -- Thân Phận, Định Mệnh Và Truyền Thống Trong "CON GÁI CỦA SÔNG HƯƠNG"

LITERARY CRITIQUE Phê bình và phân tích văn chương
Lưu Nguyễn Đạt, TS, LS
January 25, 2013  6 Binh Luận

Cuốn tiểu thuyết Mimi and Her Mirror (Mimi và Tấm Gương Soi) của Uyên Nicole Duong (Dương Như Nguyện) viết bằng tiếng Anh, do AmazonEncore, thuộc công ty Amazon Corporation xuất bản, đã đoạt giải nhất trong cuộc thi giải thưởng sách quốc tế 2012 (International Book Awards 2012) dạng tiểu thuyết đa văn hoá (category: multicultural fiction), được tổ chức bởi JPX Media Group của Los Angeles, tiểu bang California.
Hàng chục ngàn tác phẩm khắp thế giới, được viết bằng Anh ngữ đủ loại, tiểu thuyết cũng như nghị luận, đã dự thi giải thưởng này. Một số các tác phẩm đoạt giải được xuất bản bởi các nhà xuất bản truyền thống hoặc kỳ cựu của Mỹ như Turner Publishing, Harper-Collin, Penguin Portfolio, AmazonEncore.
Cuốn truyện Poscards From Nam cũng của tác giả Uyen Nicole Duong, do AmazonEncore xuất bản (Lưu ý: Ấn bản tiếng Việt Bưu Thiếp Của Nam do Giáo sư Đoàn Khoách Thanh Tâm dịch và Văn Mới xuất bản năm 2009), chiếm hạng nhì (finalist), trong cùng phân loại tiểu thuyết đa văn hoá. Vậy là một nhà văn Việt Nam đã chiếm giải trong giải thưởng International Book Awards năm 2012.
Hai tác phẩm được chọn cho giải thưởng này nằm trong bộ ba tiểu thuyết (trilogy) của Dương Như Nguyện (bút hiệu Uyen Nicole Duong cho các tác phẩm tiếng Anh) do AmazonEncore xuất bản. Bộ ba tiểu thuyết này mô tả thảm cảnh cũng như đời sống của người di dân gốc Việt sau năm 1975, trong bối cảnh chiến tranh Việt Nam chấm dứt với sự sụp đổ  của Sàigòn.
Amazon Corporation đã quyết định đem 2 cuốn sách của Dương Như Nguyện vào dự thi giải thưởng này. Việc AmazonEncore tham dự thi xẩy ra trong thời gian tác giả đang phục vụ chương trình Fulbright ở ngoại quốc qua sự bảo trợ của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, vì thế chính tác giả cũng không biết là tác phẩm của mình đã đoạt giải, cho đến nhiều tháng sau, khi bà đã kết thúc chương trình Fulbright và quay trở lại Mỹ.
Ba`i pha^n ti'ch sau da^y no'i ve^` tie^?u thuye^'t dda^`u tie^n trong bo^. ba tie^?u thuye^'t na`y.
Thân Phận, Định Mệnh Và Truyền Thống Trong CON GÁI CỦA SÔNG HƯƠNG
Trước khi đi sâu vào hình thức và nội dung Con Gái của Sông Hương (CGCSH),[1] vốn là bản Việt ngữ của nguyên tác Daughters Of The River Hương,[2] chúng ta nên ghi nhận rằng tác phẩm này là “một sản phẩm tưởng tượng của tác giả. Mọi trùng hợp ngoài đời đều hoàn toàn ngoài ý muốn của người viết.”[3] 
Lập trường đó nhắc tới hai việc: (a) phân biệt các nhận vật trong truyện với các nhân vật hiện hữu ngoài đời, và (b) đồng thời phân biệt các tác nhân đó với tác giả, dù có phần nào trùng hợp về tên tuổi, hoặc liên hệ xã hội.[4] Tác giả của cốt truyện về gái giang hồ, kẻ bạo dâm, tay tướng cướp, người anh hùng vẫn chỉ là con người bình thường, không mấy nhơ bẩn, táo bạo, khủng khiếp, hoặc cũng không đáng kính trọng, tôn thờ chỉ vì họ đã đem những nhận vật đó, những tư duy, hành động đó vào tác phẩm của họ.  Nếu những tác nhân này được tả linh động, “như thật”, là do tài sáng tạo của tác giả, chứ không phải là vì “họ giống tác giả,” hoặc tác giả phải “từng sống như vậy” mới thấu hiểu được hoàn cảnh của các nhân vật trong truyện.  Trong những trường hợp tương tự, sáng tác, viết lách cũng như diễn xuất, đều là những trạng thái tạo dựng, thực hiện những gì tác giả linh cảm, nhận xét và hội nhập chung quanh mình.  Tác giả lúc đó chỉ là người kết giao sự thật ngoài đời với hư cấu trong tác phẩm.
Thân Phận: Sáng Tạo Phát xuất từ Ao Ước Bù đắp Hiện Hữu
Đôi khi sáng tác còn phát xuất từ ao ước bù đắp cuộc đời, dưới hình thức thăng hoa nếp sống hoặc thực hiện cái không hiện hữu: nói lên sự thiết tha của tình yêu hoặc tả táo bạo về khoái lạc thể xác cũng chỉ vì hưởng thụ tình yêu, dù là tinh thần hay thể xác đều không phải là việc thông thường, sẵn có.  Như vậy, sáng tác chỉ là cách bù đắp lại cái vắng vợi, bất toại trong cuộc đời mà thôi.  Nếu tất cả là toàn hảo, là toàn mỹ, toàn thiện, thì chúng ta không cần tới văn học nghệ thuật, tới sáng tạo, mà chỉ cần trân trọng tiếp nhận và thụ hưởng những đặc ân đó.  Thiên Đường và cõi Niết Bàn chắc không hề có văn học nghệ thuật, hoặc không cần người làm văn học nghệ thuật, vì chả còn gì thấy cần để ca tụng, để tiếc nhớ, để đam mê.  Chỉ trên cõi trần gian này, trên mảnh đất loài người, trên không gian và thời gian của đổ vỡ, mất mát, thất vọng, đau đớn mới cần tới sáng tạo, mới cần bù đắp bằng trào lực văn học nghệ thuật.
Đó cũng là ý nghĩa và cứu cánh của tác phẩm Con Gái Của Sông Hương của Uyen Nicole Duong (tên thật Dương Như Nguyện).  Ở đây, tác giả một lúc phải đương đầu với hai sứ mạng: sáng tạo và xác định ý nghĩa cuộc sống qua ba tín hiệu:[5] thân phận, định mệnh và truyền thống, ẩn dụ trong tác phẩm.

RELEASING THE MUSIC OF LANGUAGE

LITERARY CRITIQUE Phê bình và phân tích văn chương 


NOTE FROM UYEN NICOLE DUONG:  I came across this review online and would like to share this with you. I am moved by the insightful and encouraging comments by readers on amazon.com about my literary works. They keep me writing on...This reviewer understands and describes the scenes and details rarely spoken of by others in the public domain: the unknown African American soldier who donated blood during the Vietnam War, and the scene at the hospital Tu Du, where the narrator, young Mimi, first learned the hardship and sorrow of poor Vietnamese women giving birth in an urban public hospital, in the middle of a guerrilla war that took place primarily in the countryside... I am grateful to Ann Hite, who wrote this review and posted it for the net community. By reprinting it here, I would like to acknowledge how important her review is to me, by sharing her comments with other readers and particularly Vietnamese readers (see my Vietnamese note below). She compared my novella to music, my great love in life, and recognized the importance of short fiction in our modern a world where, sadly, we are forced to witness the decline of the popularity of the literary art. 

Tôi rất vui mừng chia xẻ với bạn đọc tiếng Việt bài phân tích và phê bình dưới đây của một độc giả Mỹ, bà Ann Hite, đã chú ý và nói lên những chi tiết và "scene" mà tác giả rất chú trọng trong cuốn truyện nhỏ, Bưu Thiếp Của Nam (đa số độc giả không nhắc đến những chi tiết này). Tôi không hề biết bà và nhà xuất bản cũng không hề yêu cầu bà phê bình. Bài phê bình này rất ngắn và gọn nhưng vô cùng xúc tích, đầy đủ dẫn chứng khi cần thiết, đã cho thấy tầm ảnh hưởng nhỏ nhoi, nhưng được cảm nhận của việc tôi làm trong lòng quần chúng Mỹ. Tôi trân trọng cám ơn những trái tim và khối óc đã hiểu tôi và những gì tôi muốn nói...Bà Hite cũng đã nhắc đến một điều quan trọng trong nghệ thuật văn chương và tiểu thuyết: "Tiểu thuyết ngắn rất cảm động này cho chúng ta thấy tầm quan trọng của nghệ thuật viết truyện ngắn trong thế giới văn chương."
 

   
Postcards from Nam
Buy this book
Fiction 
Releasing the music of language

Postcards from Nam
By Uyen Nicole Duong
Amazon Encore
Reviewed by Ann Hite

Postcards from Nam is a stirring, haunting book. Mimi is a Vietnamese refugee who at the age of twelve escapes the fall of Saigon in April of 1975 by securing a place on one of the overcrowded American transport planes. Her father secures the family's passage to the United States from their refugee camp in Thailand. Over the years in her new life, Mimi sheds her Vietnamese name and childhood memories. She is the poster child for living the American dream and grows up to attend Harvard Law School.

Then the postcards arrive one at a time: handmade paper with intricate drawings, both disturbing and beautiful at the same time. Always they are postmarked Bangkok and signed Nam. Mimi begins her quest to discover who Nam is and what he wants from her.

In one of Mimi's childhood memories, we see her only a year or so before the fall of Saigon. She stands in the public hospital--not a place her family is accustomed to--waiting to hear of her mother's condition after a terrible miscarriage. Women are lined up on the floor in different stages of labor. Ms. Duong takes readers into the emergency room where they can smell the scent of birth, feel the heat of the bodies, and see the pain on the faces of the women.

Finally the news comes that Mimi's mother will survive with a blood transfusion. The blood--a rare type of her country--is donated by an African American soldier. Mimi's grandmother begins a campaign to discover his identity:

My grandmother kept on asking. She wanted the soldier's identity even if he had died. She would keep his name, age, and hometown on the family's altar and burn an incense stick for him every day. The medical interns did not take her seriously. What was wrong with this country, she complained. So much had happened in the war people had forgotten the importance of gratitude.
Postcards from Nam not only takes the reader into Saigon's war years, but just as importantly deals with the survivors and their memories. The author gives us a looking glass through which to view the culture then and now. The beauty and violence becomes a metaphor for the stories that insist on being told as if they have lives of their own. 

This moving novella is proof of how important short fiction is to our literary world. I strongly recommend readers to purchase this book and release the music of this language into the world.
1 comment:
debi o'neille said...
 
You sold me. I'm going to buy the book now.

Best,
Debi

Monday, January 28, 2013

UYEN NICOLE DUONG AND THE EASTERN MIND AND HEART -- Dương Như Nguyện Và Tâm Thức Trở Về Phương Đông

LITERARY CRITIQUES Phê bình và phân tích văn chương: 
SOURCE:  Gio' O
http://www.gio-o.com/DoanNhaVanDuongNhuNguyen.html

Đoàn Nhã Văn
Dương Như Nguyện Và Tâm Thức Trở Về Phương Đông
Mu`i Huong Que^', Dương Như Nguyện 
(Van Nghe^. CA 1999)
Dương Như Nguyện viết không nhiều, thi thoảng mới có truyện đăng trên các tạp chí văn chương.  Thời gian sau này bà dường như viết rất ít. Tuy nhiên, mỗi truyện ngắn hoặc tùy bút sau khi xuất hiện, đều để lại nhiều ấn tượng mạnh, làm ray rứt người đọc. Ở tập truyện Mùi Hương Quế, người đọc bắt gặp một trăn trở lớn, một tâm thức trở về phương Đông của một người phụ nữ thành đạt, đang sống và làm việc trong xã hội A^u Mỹ.  Mùi Hương Quế  bao gồm truyện, tùy bút và một vở kịch.  Tuy nhiên, bài viết này chỉ giới hạn ở truyện và tùy bút, phần mà chúng tôi cho là tiêu biểu khi nói đến văn chương của Dương Như Nguyện. 

Hai bài tùy bút, Những Cỗ Quan Tài Của Tĩnh Tâm và Mùi Hương Quế, in đậm một nỗi trăn trở về thân phận của người phụ nữ Việt Nam, trong suốt chiều dài của chiến tranh và ngay cả sau cuộc chiến.

Tùy bút của Dương Như Nguyện đẹp.  Nét đẹp thoát ra từ tâm hồn của tác giả, người đã nhìn những nhân chứng sống của thời đại, nhưng rất gần gũi với chính mình, bà ngoại và Mẹ, để ôn lại quá khứ mà cảm thông cho phận đàn bà, mà chia xẻ với nỗi niềm riêng tư của từng cảnh ngộ. Lối viết của Dương Như Nguyện quyến rũ nhờ sử dụng những hình ảnh gần gũi với đời thường nhưng mở ra những rung động lớn. Những hình ảnh thoạt nhìn, chỉ là những phần riêng tư của một tâm hồn nhạy cảm, nhưng qua ngòi bút của Dương Như Nguyện, nó không còn là của riêng, mà nó đã thành của chung, ít nhất là của một thế hệ.

Thử nhìn lại một trong những hình ảnh xuất hiện trong tùy bút của Dương Như Nguyện:

“Tôi nhớ mãi có lần tôi bắt gặp bà ngoại tôi nhỏ lệ, không phải vì tuồng cải lương hay vì giận ông ngoại. Nước mắt bà thấm ướt mái tóc dài.  Tay bà run lẫy bẫy.  Bà kể cho tôi nghe một hình ảnh mà lâu nay bà vẫn thấy trong một giấc mộng đã ám ảnh bà cả đời.  Bà dặn dò tôi dừng kể cho ai nghe, kể cả mẹ tôi.

Trong giấc mộng ấy, bà ngoại tôi, người đàn bà đẹp xứ Huế mang tên Tĩnh Tâm, ngồi một mình bên một bờ sông tĩnh lặng. Có thể là dòng Hương Giang, có thể là con sông Bến Ngự, hoặc có thể là khúc sông chảy qua làng Cồn. Trên dòng sông có những cỗ quan tài trôi từ từ, lặng lẽ.

Người đàn bà ngồi đợi để vớt những cỗ quan tài.”  (Trang 23)


Dương Như Nguyện, thập niên 90 và sự ra đời của MÙI HƯƠNG QUẾ


NCQTCTT, creative non-fiction, is part of this collection of creative writings, Mui Huong Que (The Cinnamon Fragrance), by Duong Nhu-Nguyen (Van Nghe Publishing, CA 1999); copyright 1999.